Chùm thơ kỷ niệm Ngày giải phóng miền Nam 30/4

Thứ sáu - 29/04/2022 04:36
Nhân kỷ niệm 47 năm Ngày giải phóng miền Nam (30/4/1975-30/4/2022), BBT trân trọng giới thiệu chùm thơ của các tác giả đăng trên Tạp chí Hồng Lĩnh số tháng 4/2022.
Chùm thơ kỷ niệm Ngày giải phóng miền Nam 30/4

DUY THẢO

 

Hoa loa kèn

 

Trên mộ người liệt sỹ

Ai cắm hoa Loa kèn

Trắng một màu tinh khiết

Mát nghĩa trang Điện Biên

Gặp màu hoa Loa kèn

Bao người đi không nỡ

Trước âm phần thiêng liêng

Xếp thẳng hàng đội ngũ

Ngắm bông hoa Loa kèn

Trong nửa mơ nửa thật

Nửa hồn người đã khuất

Nửa kèn trận xung phong.

 

Rau tàu bay

 

Dừng xe bên thung vắng

Đèo nghiêng mờ sương mây

Rảo chân quanh suối cạn

Gặp vạt rau tàu bay

Mùi lá hăng hắc cay

Nhớ nồi rau mẹ luộc

Cả nhà ngồi chấm ăn

Đắp đuổi ngày giáp hạt.

 

Lớn lên đi đánh giặc

Đường Trường Sơn hành quân

Trụi măng rừng lá bứa

Rau tàu bay quen ăn

 

Xa quân ngũ bao năm

Nay ngược rừng Tây Bắc

Bỗng gặp lại loài rau

Đường cha anh đánh giặc

 

Bếp Hoàng Cầm đã tắt

Hào xung kích còn đây

Bữa ăn thèm hương vị

Đặc sản rau tàu bay.

Ảnh: internet

BÙI QUANG THANH

 

Tản mạn Vĩnh Linh

 

I.

Hai lăm năm

Chiến trường xưa đã ken đầy cây trái

Ai còn đi tìm ai ngủ quên trong lòng đất chưa về

Anh linh hỡi nhắn lời qua hương khói

Về giữa đội hình dầu chỉ một tấm bia

 

II.

Chẳng nỡ bới tìm trong thời gian vụn vỡ

Vết sẹo đã khô sao vẫn muối xát lòng

Mẹ gói đau thương đặt vào núm rốn

Đôi mắt mờ lệ đỏ chảy vào trong

 

“Bàn chân mẹ từng dẫm lên mảnh bom mảnh đạn

Không thể dầm nữa trong bùn!”

Câu nói khẽ mà như dao chém đá

Tôi nghe từ người chủ tịch Vĩnh Linh

 

III.

Hút tầm mắt qua Cửa Tùng - biển vời vợi sóng

Trong không trung thấp thoáng những cánh buồm

Em chỉ vệt xa mờ: Cồn Cỏ

Và thì thầm:- Giá anh ở lâu hơn…

 

Em gái Vĩnh Linh suýt truột mấu đòn triêng

Hồi mẹ gánh qua cầu đi sơ tán

Lun cun ra kiếm củi núi Hồng

Đừng trách nữa, nếu một ngày anh trở lại

Em có cùng ra Cồn Cỏ với anh không?

 

Những căn nhà của mẹ

Tặng nhạc sỹ Thế Hiển

 

Những căn nhà con không bao giờ xây nổi

Để chứa cô đơn trái tim mẹ khôn cùng

Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con xin làm viên gạch

Chắn gió lùa thay tấm liếp ngày đông

 

Các anh con đi mãi không về

Mẹ là cây tre chẳng thể chờ măng mọc

Mẹ ơi! Mẹ ơi!Con xin làm nốt nhạc

Nâng lời ru tiếng nấc nghẽn mai chiều

 

Những căn nhà chưa gói trọn thương yêu

Lời mẹ dặn: còn trăm nghìn mẹ nữa

Mẹ ơi! Mẹ ơi! Lòng mẹ là giọt lửa

Nung nấu tình con xây tiếp những căn nhà.

 

TRƯƠNG NGỌC ÁNH

 

Sấm cao nguyên

 

Đêm đại ngàn im phăng phắc

Tiếng từ qui thắc thỏm bạn tình

Trăng thượng tuần cong nghiêng cánh núi

Thành Buôn Mê ngái ngủ

 

Người lính đặc công nhìn dạ quang

2 g ngày10 tháng 3 1975

Âm thầm mắt bão

Bỗng dội lên tiếng sấm kinh hoàng

 

Sóng địa chấn ngút ngàn lửa đạn

Khát vọng non sông nén đầu họng súng

Đạn đỏ nòng vạch một đường bay

Trận cuối cùng mở từ đêm nay

 

Lưỡi lê hờn căm điểm huyệt

Thú dữ điên cuồng giãy chết

Núi rừng ngả nghiêng ánh chớp

Sấm cao nguyên nổ chuỗi ngút trời

Pháo dóng hồi chuông khai tử

30 năm hành trình máu lửa

Thơ khắc vào báng súng máu còn hoen

 

Đêm nay

Đường lê xuyên ngực giặc

Tiếng thét rền vang quân trường Mai Hắc Đế

Bước xung phong theo hình hài Tổ quốc

Máu người lính tưới ròng trên lẽ tử sinh

Sấm cao nguyên đỏ trời gọi bình minh rực cháy

Khúc tráng ca cho hồi kết chiến tranh.

 

Giải lao

 

Tiếng súng rền vang trên đường hành tiến

Trước mặt là thành đô nức nở gọi tên anh

Phút nghỉ súng bên cầu Rạch Chiếc

Nụ cười nhá nhem khói đạn

Soi gương

Nụ cười thả trên sông sóng nhòa gương mặt

Sông vẫn vô tình chảy một dòng xanh

Trận đánh 30 năm phút giải lao là có thật

Phía sau lưng sỏi đá chảy tan thành

Những anh hùng hóa thân vào lịch sử

Chỉ nụ cười gửi lại buổi xuân xanh

Rồi tất cả trả về dĩ vãng

Hoa mùa xuân nở mãi với thiên thanh

Ảnh: internet

TRẦN THỊ NGỌC LIÊN

 

Huyền thoại Trường Sơn

(Kỷ niệm ngày giải phóng miền Nam 30.4.1975)

 

Tháng tư ơi, giục giã bước chân người

Dân tộc Việt dệt nên trang huyền thoại

Ngày chiến thắng đã làm tươi lại

Dải non sông gấm vóc Hồng Bàng

 

Tháng tư ơi, ngày ấy vẫn còn vang

Tiếng hát nụ cười bao chàng trai quả cảm

Khoai lúa xanh rờn, hậu phương bao gái đảm

Gửi gạo đến chiến trường, tiếp lửa Trường Sơn

 

Dốc núi, đèo cao, mặc mưa gió, đường trơn

Vành lá ngụy trang hòa trong dãy núi rừng trùng điệp

Bao chiến dịch và chiến công lẫy lừng nối tiếp

Máu cùng hoa hòa quyện sắc cờ

 

Ngày 30.4. 1975 trọn vẹn trang thơ

Đường Nam Bắc nhịp cầu nối lại

Giang sơn Tiên Rồng đã liền một dải

Việt Nam ơi, toàn thắng về ta !

 

Huyền thoại Trường Sơn - khúc nhạc hùng ca

Hào khí Đông A đã bừng lên, trỗi dậy

Dản dị, khiêm nhường mà oai hùng biết mấy

Nhân loại nghiêng mình trước huyền thoại Trường Sơn !

 

TRẦN Y VINH

 

Trước giờ ra trận

(Thư gửi mẹ)

 

Chiều Trường Sơn nhớ về quê mẹ

Nắng gió Lào trải khắp vườn xưa

Mưa tầm tả dáng mẹ hiền lụ khụ

Chim sáo bay qua tiếng gọi mùa

 

Mẹ ơi, con đi xa nhà cô quạnh

Thẫn thờ mẹ tựa cửa chờ mong

Mẹ biết con đi gian khổ lắm

Đường Trường Sơn thăm thẳm vô cùng

 

Mẹ ơi gian khổ nào con đã đi qua

Đêm đêm mắc võng dưới rừng già

Lòng con mãi bồn chồn thao thức

Mơ màng hình bóng mẹ cha

 

Mẹ ơi, ngày mai con lại ra chiến trường

Trước mũi súng quân thù không chùn bước

Ngày mai không có điều gì nói trước

Nếu như con không về được bên mẹ, mẹ ơi…

 

LÊ THÀNH NGHỊ

 

Những mặt trời bé con của mẹ

Con thường sống ngửng cao đầu mẹ ạ

                                    H.Haino

 

Như thể trước vô biên sóng bể

Trước mênh mông ánh sáng mùa hè

Những hạt cát bé con, mặt trời con của mẹ

Chúng con vừa thắng trận, sớm nay về

 

Lăn lóc góc bể chân trời ngày đi

Vượt bao dốc cao, truông dài bom lửa

Đồng đội - một lũ con trai xa mẹ

Biền biệt đi không hẹn ngày về

 

Sau lưng là nhà

Dòng sông mùa mưa, giọt gianh mùa lũ

Con đường làng, buổi chiều xanh, bếp lui cui lửa

Từ đồng chiêm mẹ về áo bạc sau lưng…

 

Thế cũng đủ đến vô cùng

Một nghìn đêm nhớ mẹ

Có thể trận chiến cuối cùng bị vỡ ngực, giập đầu, bị thui trong lửa…

Những mặt trời bé con vẫn ngửng cao đầu

 

Như Sài Gòn sáng tháng Tư hôm nào

Từ núi thẳm, rừng sâu, bùn lầy… tiến vào thành phố

Vô vàn những mặt trời bé con của mẹ

Cháy lên sáng rực mùa hè./.

 

Kỷ niệm đường 9

 

Nhiều bướm lạ hai bên đường 9

Từ đất lên như những âm hồn

Con đường một thời căng như đạn bắn

Máu đã từng thắm ướt đất bazan

 

Máu thắm đất, xương thịt hòa vào đất

Cỏ thôi miên xanh buốt suốt bên đường

Cỏ nhận ra có điều gì bất nhẫn

Lau muộn màng bạc xóa cả chiều đông

 

Vạt nắng nào chợt bay nhẹ sau lưng

Cánh bướm nào vật vờ trong nắng lạ

Tôi một lần run lên và ngộp thở

Và một đời không hết chập chờn lau./.

Ảnh: internet

NGUYỄN THẾ HÙNG

 

Viết từ đảo Sinh Tồn

 

Chưa có tôi đảo đã có lâu rồi

Như đứa con tảo tần cùng đất mẹ

Đã ngàn năm chắn sóng từ biển Bắc

Vẫn lành hiền xanh mướt những vườn rau

 

Những vườn rau chiết ra từ đất mẹ

Xanh nhọc nhằn trong nắng gió biển khơi

Những luống rau như vườn rau của mẹ

Chắt chiu từng giọt nước khẩu phần con

 

Tiếp bước cha con ra đảo Sinh Tồn

Chính tên đảo như một lời nhắc nhở

Chính tên đảo là lời thề giữ đảo

Của lớp lớp người sinh ra trước cha con

 

Từ Sinh Tồn chúng con đến Cô Lin

Qua Gạc Ma biển mặn hơn nước mắt

Con thấm hơn cái giá người giữ đảo

Hòa máu mình cho biển mặn Trường Sa.

 

NGUYỄN VĂN HOAN

 

Tháng Tư về

 

Tháng Tư về!

Chim tu hú gọi;

Đường làng thơm rơm mới,

Sân trường đôi cánh phượng rơi

Gió vén màn mây nới rộng chân trời.

 

Thắc thỏm mùa thi

Trang sách lật nhàu, bút phê nham nhở

Nỗi lo cắm vào con chữ,

Nỗi buồn cháy giữa niềm vui

Đốt lòng nhau; nước mắt, nụ cười.

 

Tháng Tư bây giờ, tháng Tư xa xôi!

Chim đã chuyền nhau mấy đời tiếng hót

Đồng làng bao lần gặt,

Mấy mùa phượng đi qua, mấy mùa ve ngân hát

Đang dậy men sực nức; tháng Tư về!

 

Nắng vít ngọn tre, nắng gọi hè

Góc vườn xưa dậy hương ổi chín

Lớp lớp lá khô rụng dày thành nệm

Chân trần gặp lại tuổi thơ

Có một ngày chạm phải tháng Tư.

 

Mắc nợ ngày về

 

Có một thời rực lửa

Có một ngày 30 tháng Tư vui đến nghẹn lòng.

Chiến trường miền Đông

Tôi từng ôm súng khóc!

 

Vở òa nỗi đau chia cắt.

Hẹn ngày họp mặt!

Hẹn ngày trở về!

Ngày trả nợ câu thề lúc có giặc phải ra đi.

 

Quá nửa đời mãi khắc ghi

Cảm xúc cũ ùa về theo mạch nhớ.

Nước mắt rơi giàn giụa

Khóc người thuở ấy không về.

 

Đất nước diệu kì tươi đẹp nhường kia.

Khí phách tháng Tư rực cháy

Hào khí ngày 30 bừng dậy.

Quá lớn lao, tôi mắc nợ ngày về!

 

NGUYỄN DOÃN VIỆT

 

Tháng Tư

 

Tháng tư ơi! Thể nào quên

Những đoàn quân từ rừng về Thành phố

Những đoàn quân từ đồng bằng,

từ Miền Đông đất đỏ

Cuộc hành binh không nghỉ

ba mươi năm.

 

Những cánh quân dập dồn súng đạn

Chiếc ba lô bỏ lại ven đồi

Vào thành phố mang theo niềm vui

Bỏ lại những dòng sông, những cánh rừng có máu xương đồng đội

Những làng mạc xác xơ bom đạn

Nắm cơm chưa kịp ăn.

 

Chiến thắng ở trước vành xe tăng

Xác thù và nước mắt

Những đoàn quân khởi từ bùn đất

Từ cháy bỏng khát khao và cơn đói đoạ đày.

Một ngày tháng tư và ba mươi năm chờ đợi

Nước mắt ngập niềm vui.

 

Bài thơ tôi viết tháng tư

Chia đôi dòng mặn ngọt

Chiến thắng nào mà không mất mát

Ngọt bên này mặn xót phía bên kia.

 

Những bà mẹ Việt Nam

Đều nặng mang chín tháng mười ngày, đều sinh con và hy vọng

Tháng tư cứa vào tim mẹ

Những đứa con mãi mãi không về.

 

Nguồn tin: "vanhocnghethuathatinh.org.vn"

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Liên Kết Website
Lượt người truy cập
  • Đang truy cập9
  • Máy chủ tìm kiếm3
  • Khách viếng thăm6
  • Hôm nay4,014
  • Tháng hiện tại129,515
  • Tổng lượt truy cập1,933,989
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây